Bất ngờ trong tiết thao giảng

Cô là cô giáo có tay nghề vững vàng và nhiều năm kinh nghiệm. Vì thế, mặc dù là dạy thao giảng nhưng cô không hề dạy trước bài như một số giáo viên khác...
Cô bạn đồng nghiệp mặt đỏ bừng, bỏ túi xách trên bàn, nói với tôi: “Thầy coi, đám học trò hôm nay hại tui!”. Tôi vội hỏi chuyện gì, cô liền kể một mạch.
Hôm nay, cô lên tiết thao giảng cho ban giám hiệu và cả tổ xem. Cô là cô giáo có tay nghề vững vàng và nhiều năm kinh nghiệm. Vì thế, mặc dù là dạy thao giảng nhưng cô không hề dạy trước bài như một số giáo viên khác. Do đó, cô chuẩn bị giáo án thật kĩ và dự kiến tình huống xảy ra cũng như cách xử lý sao cho thật hay. Tiết thao giảng môn toán trôi qua từ đầu đến lúc cho bài tập cuối đúng như cô muốn. Bài tập cuối theo dự định, cô sẽ gọi HS yếu nhất lớp làm và cô tin chắc em sẽ làm sai. Sau đó, cô sẽ gọi HS giỏi nhất lớp nhận xét và sửa chữa bài. Từ đó cô chốt lại ý và tiết học sẽ kết thúc một cách hoàn hảo. Thế nhưng, thực tế lại khác, khi gọi L. - HS kém nhất lớp lên bảng giải bài, L. đã làm đúng. Bất ngờ xen lẫn niềm vui vì bài giảng của mình HS đã tiếp thu rất tốt, ngay cả HS yếu nhất lớp còn làm được. Cô tiếp tục gọi K. - HS giỏi nhất lớp nhận xét bài của L. Và bất ngờ hơn, K. bảo bài làm của L. sai. Nghe vậy cô cho K. lên bảng giải bài, bài giải của K. hoàn toàn sai. Trong tâm trạng bực bội, cô hỏi cả lớp “HS nào đồng ý với cách giải của K. thì giơ tay”, HS cả lớp đều giơ tay. Có tiếng xì xào phía người dự giờ, còn cô sửng sốt khi nhìn HS rồi nhanh chóng sửa bài, tiết học kết thúc. Sau đó, tiết dạy không được đánh giá tốt vì người dự cho rằng HS cả lớp chưa hiểu rõ nên làm sai. Trở về lớp, cô trách HS, nhất là K. - HS giỏi nhất mà làm sai, làm cô xấu hổ với đồng nghiệp. K. bật khóc và cả lớp khóc theo, làm cô phải gượng vui trấn an HS. Kể xong, cô nói: “Biết thế tôi dạy trước bài như những người khác thì chắc rằng tiết dạy sẽ được khen”. Câu nói của cô làm tôi lo lắng.
Rót cho bạn đồng nghiệp ly nước, đợi cô bình tĩnh, tôi thẳng thắn bày tỏ ý kiến của mình. Trước tiên, tôi rất thông cảm với tình huống bất ngờ ngoài dự kiến của cô. Nhưng tôi cũng trách cô quá chủ quan khi cho rằng K. luôn luôn giỏi, chính vì cô như thế nên HS cả lớp xem K. như là “thần tượng”: K. phát biểu là đúng, K. giải là chính xác. Vì thế, hôm nay K. làm sai nhưng cả lớp đều “hùa” theo cho là đúng là lẽ đương nhiên. Nếu lúc đó bình tĩnh hơn, cô kiểm tra tập một số em, khi có em làm đúng mà vẫn giơ tay theo K. thì cô sẽ có dịp giáo dục các em phải tự tin ở chính mình và K. không còn tự cao cho mình là số 1 của lớp; lúc đó cô sửa bài thì tiết thao giảng sẽ tốt về nhiều mặt. Tôi cũng “lên án” cô khi có suy nghĩ sẽ dạy trước bài khi có dự giờ để đạt tiết tốt. Với tôi, đó là biểu diễn, đóng kịch. Ngoài ra tôi cũng thông cảm với cô về cách đánh giá khi dự giờ hiện nay quá xem trọng hình thức, tiết học phải hoàn hảo, không trục trặc, sai sót thì sẽ đạt tốt. Tại sao người dự không chú ý về kiến thức người dạy truyền đạt, về cách tổ chức hoạt động lớp, về phương pháp kĩ thuật giáo viên sử dụng và HS có tích cực học không, có thích thú học không? Với tình huống như thế sao không ai kiểm tra tập của HS cả lớp để biết rằng bao nhiêu em làm sai, bao nhiêu em thiếu tự tin nên giơ tay theo bạn... Cô cười buồn, đồng ý: “Phải chi người dự…”

                                                                                                   
    Theo Giáo dục online
Bài tin liên quan
Tin tức
Tin đọc nhiều